Car







Chú ý: Skin diễn đàn hoạt động tốt với trình duyệt (Chrome) trình duyệt firefox có thể sảy ra vài lỗi !

Hình con chym đăng kí

Đăng bởi: Admin
Tue Jul 17, 2012 11:38 pm

: 2


You are not connected. Please login or register

Linh tinh

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 2 trong tổng số 3 trang]

24092012

Linh tinh

Admin

avatar
Admin
Admin
linh tinh



Xem lý lịch thành viên http://vnhome.org.org
Share this post on: diggdeliciousredditstumbleuponslashdotyahoogooglelive

avatar

Bài gửi on Fri Nov 30, 2012 10:14 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Sat Dec 01, 2012 9:55 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Sat Dec 01, 2012 10:22 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Wed Dec 05, 2012 4:02 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Wed Dec 12, 2012 10:35 pm by Admin

CHAP 5:
Tôi muốn ói quá trời. Nói câu đó với tôi … nghe còn được, kèm thêm thằng quỷ mặt mụn vô thấy ngay xạo một cây. Thứ tướng nó chắc đóng phim hài hoặc phim kinh dị, phim tài liệu về mấy người số phận không ưu đãi được chớ diễn viên cái mẹ gì. Lại thấy mụ già quảy quả móc điện thoại, chạy ra xa xì xồ một hồi. Quãng chừng 10 phút sau, một con taxi cóc cáy tới liền. 2 con nhỏ lon ton đi ra, thấy mụ chỉ tay về phía đám người tụi tôi thì mắt sáng ngời. Già dịch hất hàm qua phía tôi, la:

- Mày không kêu gái đi tính ngồi đây cua em già đó hả?

Em già cũng chạy lại phía tôi, ỏn ẻn:

- Cưng này bữa trước qua đây mà không có chịu em nào hết trơn. Ngó cái tướng em biết ghệ quá trời rồi, đâu có ham mấy thứ này. Nhưng bữa nay đổi gió một lần đi ha, chị đảm bảo cưng làm xong ghiền tới bỏ ghệ luôn, con nhỏ nào không làm cưng vui cứ nói chị, mai chị cho nó ra đường cái một.

Tôi lé lé mắt ngó bả:

- Tui thích con nhỏ Phượng bữa rồi đó, chị kiếm con nhỏ đó được không?

Mặt mụ già ngắn tũn. Không dè mới nổ xong bị tôi làm một phát im bặt. Mụ bẽn lẽn cười trừ:

- Trời đất ơi cưng làm khó chị hoài à. Con nhỏ đó giờ nó đâu phải gái của chị, nó là gái tự do nhảy dù mà cưng. Mà nó cũng không có đi khách nhiều đâu, nó cặp kè với mấy cha dê xồm bên ngoài thôi à.

Đang chán nản ngó cái bản mặt xạo ke của mụ, lại nghe một giọng cô hồn vang lên:

- Vụ gì khó dữ vậy chị Sương?

Tôi quay qua. Một thằng cha đen thùi lùi, tướng tá bặm trợn du đãng đang cười cười, ngồi kế lão Ngọc, tay choàng qua vai coi bộ thân thiết lắm. Chắc là thằng cha mới được lão kêu xuống hồi nãy, Nam gì đó. Quỷ già gật gù chỉ qua tôi, kêu:

- Em út tao đó Nam. Thằng này giỏi nhất món kiếm chuyện với làm phiền người khác đó.

Quê nha. Sao giới thiệu gì kì cục dữ vậy trời. Cha nội Nam đưa tay qua bắt tay tôi, cái dáng điệu tự tin và đàng hoàng ghê gớm. Tôi cũng có cảm tình với lão này, hơn nữa cũng lờ mờ nhận ra tính cách lão này không hề giống với đám giang hồ tép riu thường gặp kia. Sở dĩ tôi nói vậy là bởi khi gặp lão Ngọc, cha nội này không hề xun xoe nịnh bợ, không kiểu khúm núm hạ mình mà chỉ tỏ vẻ thân thiết như kiểu anh em, chưa kể còn bá vai khoác cổ lão. Lão già ghét nhất cái kiểu thân mật vậy, thân quen lắm mới dám làm chứ không phải chuyện chơi.

Mụ già quay qua cha du đãng mới tới, làm mặt khổ than thở:

- Cậu em đây kêu chị kiếm một con nhỏ, mà con nhỏ đó lâu rồi nó đâu có đi khách. Nó qua làm gái bao lâu rồi mà.

Lông mày cha du đãng nhíu lại:

- Con nhỏ nào chị Sương?

- Con nhỏ Phượng đó Nam. Con nhỏ cao ráo trắng trẻo hay kén khách đó, Nam có nhớ không?

Du đãng "à" lên một tiếng, làm bộ suy nghĩ một hồi, kêu:

- Tưởng ai, hóa ra em khoái con nhỏ đó hả? Cũng hơi khó đó nha, tụi này có chút tiền nó cũng chảnh chọe dữ lắm, nhưng cứ yên tâm là anh làm được. Thôi ngồi uống rượu đi ha, đêm nay cho anh mời anh Ngọc và các em một bữa, không thoải mái anh đóng cửa tiệm này luôn.

Có nét dữ à nha. Không kiếm nổi con nhỏ kia tôi bắt lão đóng cửa tiệm thiệt đó, không giỡn đâu nha. Tính nói vậy nhưng ngó bản mặt lạnh te của lão, tôi cũng cười trừ cho qua chuyện. Thiệt tình tôi cũng hơi mù mờ, không chắc phải con nhỏ đó hay không nhưng dù sao ôm mối nghi ngờ trong bụng cũng chẳng phải cái gì hay ho cả. Thử đại một lần, trúng thì trúng không trúng thì trật, mất vài ml tinh trùng chớ có mẹ gì đâu. Chưa tính đi cùng già dịch còn được miễn phí, sướng gì đâu!

Ai dè cha nội này nhà cũng buôn lựu đạn gì đó, gọi điện tới lui cỡ nửa tiếng chẳng thấy con quỷ nào tới ráo trọi. Lát sau, cái mặt hằm hằm bước qua phía bàn tụi tôi, giọng nghe có vẻ bực bội:

- Con nhỏ này lên đời rồi chảnh chọe dữ luôn. Bữa nay chắc anh không kiếm nó được cho em, em để lại số điện thoại cho anh. Không bắt được con nhỏ này phục vụ em, anh cũng bỏ nghề nuôi đào luôn.

Tới nước này tôi cũng đành giả lả:

- Trời đất có chuyện gì đâu anh, không kiếm được nhỏ đó thì dùng nhỏ khác, tại em thấy ấn tượng với con nhỏ đó thôi, ai dè làm khó anh dữ vậy.

Nói thì nói vậy, tôi vẫn len lén đưa ngay số điện thoại mình cho lão. Giang hồ mà, nói được mà làm không được mất nét ráng chịu nha.

Kể cũng ngộ, từ khi trở về sau bữa nhậu, tôi khoái nhìn con nhỏ Trang một cách nham hiểm à nha! Bắt được thóp của nó, sẽ bắt nó làm gì đây ta? Nghĩ tới việc cái bản mặt chanh chua của nó cúi xuống hì hục BJ hoặc lột nguyên bộ đồ trên người ngó coi sao, bỗng dưng thấy hứng dữ dội luôn. Con quỷ này cũng phát hiện ra ánh mắt đen tối của tôi, chắc chửi thầm trong bụng dữ lắm nhưng nó không có nói ra miệng.

Con nhỏ Huyền lại trở về với cái bộ dạng ngày thường. Thiệt tình con nhỏ có cái tài giống như tụi diễn viên vậy. Ngày thường, nó mang một cặp kiếng dày cui, cái tóc cột lại đơn giản, mặt mũi không make up nhìn chỉ tầm trung bình khá. Tôi nhận ra rằng thứ làm xấu con nhỏ nhất chính là cặp kiếng – không hiểu con nhỏ cố tình làm vậy hay thằng cha bán kiếng chơi xỏ nó mà cặp kiếng nhìn chẳng ăn nhập gì với cái mặt hết trơn. Gọng to xù, quê một cục, cái mắt và lông mày của nó biến mất tiêu sau cái mắt kiếng bự tổ chảng. Chưa tính mái tóc dài rất mượt nó cột lại bằng mỗi chiếc dây thun loại 500 đồng một lố, nhìn quê mùa và xấu xí hết sức, nhưng rất hợp với mấy bộ đồ thời trang công sở hàng chợ nó hay mặc. Tôi nghĩ có lẽ không phải con nhỏ không biết làm đẹp, bằng chứng là khi nó đi tiếp thị rượu ngoài quán, nó trang điểm có chút xíu, bỏ kiếng thả tóc, bận váy vô nhìn khác một trời một vực. Chắc con nhỏ cũng muốn mình thật bình thường, bởi sự đẹp đẽ và có nhan sắc trong công sở coi bộ cũng không phải điều gì tốt đẹp cả. Làm mồi cho đám dê xồm mặc sơ mi thắt cravat thì có gì hay ho chớ!

Bữa nay con nhỏ Trang nghỉ theo lịch, phòng chỉ có tôi và nhỏ Huyền trực. Con nhỏ ngó mặt mũi có vẻ buồn rầu, tôi hỏi gì cũng chỉ trả lời lấy lệ. Thấy nó vậy, tôi cũng làm thinh. 2 đứa im lặng làm công chuyện của mình tới xế trưa, trời bỗng đổ mưa cái rào. Ác dữ nha, nãy giờ không chịu mưa đi, sao tới sát rạt giờ cơm dở chứng mưa là sao? Tôi ngó lên trời vẻ mặt đầy bất mãn. Ngày thường tầm nào cũng ăn cơm đúng giờ này, giờ quá bữa chút nghe cái bụng cồn cào dễ sợ. Thấy mưa chẳng có cái dấu hiệu gì sắp tạnh, tôi than thở:

- Sao mưa trúng phóc ngay lúc anh đói bụng vậy Huyền ơi!

Con nhỏ cười cười, kêu:

- Ráng xíu nữa tạnh mưa đi ăn cho ngon miệng anh à.

Đói muốn xỉu còn chờ đợi gì nữa. Tôi kêu con nhỏ:

- Thôi em ngồi trực máy nha, anh chạy ra ngoài chút coi sao.

Thả bộ long rong ra tới cửa, thấy mưa vẫn ào ào như trút nước. Mượn đại cái dù (ô) của nhỏ tiếp tân, tôi phăm phăm bước qua đường. Thiệt tình dù là thứ vô dụng bậc nhứt trong các thể loại chống mưa, đặc biệt là mưa lớn. Ra tới nửa đường đã thấy cả người dưới ướt nhẹp, tôi chán nản bỏ đại cái dù qua một bên, chạy lẹ qua bên đường. Quán cơm vắng hoe, chắc ngoài tôi cũng không có khách nào háu ăn tới mức đội mưa mà tới cả. Tôi kêu 2 suất đặc biệt, gói cẩn thận vô bọc nilon, lăng xăng chạy về. Ngó cái tướng tôi lúc đặt chân vô trong công ty chắc giống con chuột mới chui trong cống lên dữ dội, ướt lem nhem từ đầu tới đuôi, tụi nhân viên ngó chằm chằm. Tôi cũng kệ chúng, bước vô thang máy lên lầu. Về tới phòng làm việc, ủa sao cái cửa phòng lại mở he hé – tôi nhớ trước khi đi tôi có khép lại mà ta? Ngó vô, một cái bóng quen quen đang đứng lom khom, cái đít nhỏng ra, tay chống xuống bàn. Không thấy mặt, nhưng nhìn thời trang tóc biết ngay lão hói. Lão đang đứng ngay trước bàn con nhỏ Huyền, giọng điệu giả lả:

- Lát đi ăn trưa với anh nha Huyền. Mưa lớn dữ lắm, vô xe hơi anh đi ra tiệm ăn khỏi sợ ướt, được không em?

Thiệt tình muốn co chân đá vô cái đít đang nhỏng ra kia quá trời luôn, hên là tôi kìm được. Nhẹ nhàng đẩy cửa bước vô, con nhỏ nhìn thấy tôi mắt sáng lên như thấy cứu tinh, còn cha già hói chim ngắn thì mặt mũi cau có thấy ớn. Tôi kệ lão, bơ bơ đi về chỗ, mũi khịt khịt:

- Sao nghe mùi gì hôi quá đi Huyền ơi!

Con nhỏ ngơ ngác:

- Em đâu thấy mùi gì hôi đâu anh?

- Anh thấy hôi toàn mùi dê gì đâu, mắc ói quá!

Mặt lão hói đỏ bầm, răng nghiến kèn kẹt. Tính làm gì tôi đây trời? Tướng lão tính uýnh tôi phải chờ tới kiếp khác đi, đấu võ mồm với tôi cũng bỏ luôn đừng nghĩ kẻo mệt. Tôi ngó mặt lão, khoái trá cười hi hi, móc 2 hộp cơm, đẩy qua con nhỏ một hộp, kêu:

- Ăn trưa đi em, anh tiện mua luôn cho cả 2 đứa. Hình như bữa nay tụi hàng cơm làm thịt dê, hèn chi anh cứ tưởng lầm…

Lão già quay mặt đi, đóng cửa cái rầm, mặc tôi la vọng theo:

- Ăn cơm với tụi em nha anh Sinh!

Con nhỏ cười khúc khích, quay qua tôi nhìn đầy vẻ biết ơn:

- Em cảm ơn anh nha. Nãy giờ anh đi, em ở một mình trong phòng với ổng sợ hết hồn luôn đó.

Tôi ngó cái gương mặt nhẹ nhõm của con nhỏ, trong lòng cũng thấy được an ủi nhiều nhiều. Thiệt tình, con nhỏ không phải gu đàn bà ưa thích của tôi, nhưng không hiểu tại sao tôi luôn muốn chở che, bảo vệ cho con nhỏ. Chắc một phần tại nhỏ sống chịu đựng quá, cực quá, trong khi tôi lại có thừa sự nhân từ và tấm lòng hào hiệp …. (ọe)

Mưa rả rích hoài tới tận lúc tan sở. Ngày thường con nhỏ đi làm bằng bus, từ công ty ra tới chỗ đợi xe cũng phỉa mất 10 phút đi bộ lận. Tôi ngó cái mặt con nhỏ tần ngần, kêu:

- Lên xe anh đưa về đi, mưa vầy đứng đợi xe ướt hết luôn đó.

Con nhỏ dạ một tiếng gọn lỏn. Tôi đưa cái áo mưa cho nhỏ, nói nó mặc vô. Con nhỏ không chịu. Tôi cười khổ:

- Anh ướt sẵn rồi, ướt thêm chút nữa cũng đâu có sao đâu. Em mặc vô đi mà.

Con nhỏ nhất định không chịu là không chịu. Thiệt tình thứ người gì đâu cứng đầu cứng cổ quá trời luôn. Tôi cũng chịu thua con nhỏ, khoác cái áo vô, kêu nhỏ ngồi sau chịu khó núp vô vạt sau cái áo mưa cũng được. Nhỏ… chịu liền.

Tầm chiều muộn mưa rả rích lạnh à nha. Cũng hên sau lưng tôi có con nhỏ ngồi sau ấm sực. Một cái thứ mùi vị không ngào ngạt như ba thứ mỹ phẩm tầm bậy nhưng ngọt ngào và dịu nhẹ, giống như hương của đám hoa dại bên đường len lỏi vô từng hơi thở của tôi…

Nhà con nhỏ xa lắc lơ, tôi chạy xe phải cỡ nửa tiếng mới tới. Luồn lách vô một con hẻm nhỏ, tối mù mù, nhỏ kêu tôi dừng xe trước một dãy nhà. Cái này là nhà trọ chứ nhà cửa gì trời! Mỗi phòng chừng 18m vuông được chủ nhà xây sơ sài, phòng nào cũng giống hệt nhau, cửa gỗ sơn xanh, tường quét vôi trắng toát. Nhỏ bước xuống, mở khóa ngó tôi cười ngượng nghịu:

- Nhà em thuê đó, xấu hoắc à. Anh vô đây không được chê đó nghen.

Tôi cũng gãi đầu gãi tai cười trừ, bước vô phòng con nhỏ. Cái phòng nhỏ xíu nhưng ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng sao lại có tới … 2 cái nệm? Thấy tôi ngó nghiêng, nhỏ giải thích luôn:

- Còn đứa em trai em nữa đó anh. Nó lên đây ôn thi đại học, ở cùng với em luôn đó.

Ra là vậy. Tôi gật gù. Con nhỏ chắc làm thêm tối ngày để còn lo cho thằng nhóc ăn học nữa. Tính hỏi thằng nhóc đâu rồi không có ở nhà thì thấy một bản mặt lơ láo ngó vào. Ủa sao chỗ trọ cũng có đám nhóc ác bảo kê hay sao mà ngó thấy một thằng mặt mũi nhìn thấy ghét, trâng tráo y như … tui ngày xưa đang dòm mình chòng chọc. Tính la nó: "Mắt mày còn xài không thằng nhóc ác", con nhỏ đã cười re, kêu thằng nhóc:

- Không chào anh Long đi Minh. Bạn chị đó?

Tôi té à nha. Sao con nhỏ nhìn hiền lành dễ thương vậy lại có thằng em trông như quái thú vậy trời. Thằng nhóc gườm gườm nhìn tôi như kẻ địch, chắc nghĩ tôi lừa tình nhỏ chị nó hay sao đó. Tôi nghệt mặt. Không lẽ vặn cổ nó ngược ra sau cho nó kêu ặc ặc cho bõ ghét? Con nhỏ thấy thằng em vậy, la:

- Sao nhìn ảnh kì vậy, không chào ảnh đi?

Thằng nhóc thà đừng chào còn đỡ, đằng này cái miệng nó mở ra có đúng 1 từ duy nhất: "Chào". Nói xong lẳng lặng bước vô phòng ngồi, bật cái tivi lên coi, làm bộ coi tôi cũng chẳng khác … con gián lạc vô nhà nó là mấy. Tôi chưng hửng ngó qua. Cái cổ thằng nhóc còn có cả vết xăm à nha, đuôi con bọ cạp hay tôm tích gì đó ló ra nơi cổ áo. Thứ này giống mới đi trại về chớ ôn thi đại học cái gì trời.

Tôi cũng hơi sượng, kêu con nhỏ thôi anh về nghen. Con nhỏ tiễn tôi ra cửa, đôi mắt ái ngại ngó tôi:

- Thằng nhỏ còn con nít lắm, anh đừng có để bụng nha.

Giang hồ có số trọng uy tín dữ lắm nha. Lão Nam được tôi liệt vô dạng có số má thứ thiệt chứ không phải giỡn. Nói chơi chơi cái vụ con nhỏ tên Phượng kia, ai dè lão để tâm làm thiệt. Tối đang ngồi, nghe chuông điện thoại báo một hồi, số lạ hoắc:

- Anh Nam nè. Long phải không? Con hàng em lựa anh kiếm được rồi đó. Rảnh thì qua nha!

Tôi nghe điện thoại mà thấy ngỡ ngàng quá đỗi. Thiệt tình cái chuyện vui sướng như vầy phải để cho người ta có thời gian chuẩn bị chớ, làm cái rụp vầy tôi trụy tim tính sao đây? Cũng đành cảm ơn lão vài câu, móc điện thoại gọi ngay cho quỷ mặt mụn kêu nó làm tài xế. Mặt mụn nghe đi chơi gái mừng muốn xỉu luôn, không chừng còn vượt luôn đèn đỏ tới cho thiệt lẹ.

Xe chạy bon bon êm ru mà sao tôi nghe tim mình nhảy từng hồi như xóc vô ổ gà ổ trâu gì đó vậy. Tôi chưa có chuẩn bị gì hết trơn, lỡ lát nữa chạm mặt con nhỏ không biết người bối rối là tôi hay nó nữa trời. Tới gần cửa khách sạn, tôi ráng hít vô một hơi thật sâu lấy bình tĩnh. Coi nào, giáp mặt con nhỏ mình sẽ nói câu gì đây? " Bất ngờ quá ha em? " – Không ổn. Câu này nghe thường quá. Hay "Wow, không ngờ đó nha" – Cũng chưa được. Nghe giống phim Hongkong quá. "Vô *** thôi em" – Bỏ luôn. Nói câu này ra mất nét hết trơn.

Đẩy cửa bước vô, sao nghe tim đập quá xá luôn. Cạnh cái bàn tiếp tân, cái mông quen thuộc đang đứng nhỏng nhỏng ra, coi bộ đang tán nhảm với mấy nhỏ phía trong. Tôi nghe máu dồn hết lên gương mặt, lấy hết can đảm vỗ nhẹ lên vai con nhỏ. Gương mặt tôi đã chuẩn bị sẵn một nét lạnh lùng và kiêu hãnh, giống như Al Pacino trong phim Bố già vậy. Khi con nhỏ quay mặt lại, tôi sẽ dùng chất giọng nhỏ nhẹ nhất, kèm một nụ cười sắc như dao: "Chào em, Trang!" Nghĩ tới nghĩ lui, tôi thấy câu này là ngon lành nhất. Vừa lạnh, vừa bóc tuột được cái thân phận thật của nó ra luôn!

Nhưng có lẽ cả đời tôi không có khi nào tính trước chuyện gì nữa đâu nha. Con nhỏ vừa xoay mặt lại, thiệt tình tôi chỉ muốn thốt ra duy nhất một câu: "Đậu móa, cái gì thế này?"

Không phải con nhỏ Trang. Con nhỏ này tướng nhìn sau giống y chang luôn, khác mỗi cái … khuôn mặt. Ngó cái bản mặt sững sờ của tôi, con nhỏ coi bộ lấy làm kì cục, cười cười hỏi:

- Là anh kiếm em mấy bữa nay đó hả? Ủa mà hình như em chưa gặp anh khi nào ha?

Con nhỏ mặt mũi khá ổn nha, nhưng thiệt tình tôi không có chút xíu tâm trạng nào với nó hết trơn. Tính kêu mặt mụn ra thế thân để chuồn về, gặm nhấm nỗi thất vọng tràn trề thì nghe giọng cô hồn quen thuộc đang cười, ra chiều thỏa mãn lắm:

- Được chưa em? Anh nói được là được mà.

Tôi cất liền bộ mặt đưa đám, trưng ra vẻ hưng phấn nhất có thể, xoay qua lão vồn vã:

- Thiệt tình em không dám nghĩ tới luôn. Cảm ơn anh nhiều nha, anh Nam.

Lão coi bộ cũng đắc ý dữ lắm, giục con nhỏ:

- Còn không đưa khách lên phòng đi em.

Tôi líu ríu bước theo con nhỏ mà muốn trượt chân té cầu thang quá xá. Thiệt tình, tâm trạng như vầy còn gì để mà *** ịt. Mệt mỏi thấy ớn luôn. Có điều lỡ rồi nhắm mắt làm đại đi cũng có chết ai đâu. Có chăng chỉ mất chút phẩm giá cao quý mà thôi.

Tôi bước vô phòng, nằm phịch xuống. Con nhỏ từ hồi gặp tới giờ ngó tôi trân trân, có lẽ trong cuộc đời đi khách nó chưa gặp cha nội nào dị cỡ tui. Thứ gì đâu một hai chọn nó bằng được, nhờ cả giang hồ kiếm, cuối cùng khi gặp mặt lại nằm xuội lơ như con gà rù.

- Sao anh lạ quá vầy nè, bộ không thích em hả? Anh Nam nói dữ lắm em mới chịu anh đó, mấy cha kép già của em mà biết em bể hụi hết trơn luôn.

Tôi ngán ngẩm ngó qua con nhỏ. Cũng khá đẹp, nhưng tôi trước giờ không có cảm tình với mấy ẻm, chưa tính mỗi khi chơi đám này tôi đều hổng có chút xíu cảm xúc gì hết trơn. Tôi xoay con nhỏ lại, rờ rờ vô cái mông, lẩm bẩm:

- Sao giống quá vậy ta?

Thiệt tình thù hận cái mông con nhỏ này quá trời luôn. Bởi nó mà tui cực khổ biết bao nhiêu lâu, cuối cùng ăn nguyên trái đắng. Tui hăm hở lột luôn cái váy con nhỏ, mặc nó la bải hải:

- Làm gì nóng dữ vậy anh. Đợi em cởi đi.

Tôi kệ. Tay lột tuột cả quần lót và váy con nhỏ, mặc cho nó đứng tồng ngồng, mặt lộ vẻ hơi hoảng sợ. Bộ nghĩ tôi thứ bạo dâm gì đây, tui đoán chắc luôn. Mà quả thật tôi cũng đang muốn bạo dâm với cái mông con nhỏ thấy sợ luôn. Tôi đẩy con nhỏ chúi nhủi xuống giường, la nó:

- Đưa cái mông lên coi!

Con nhỏ líu ríu làm theo. Thiệt tình mông con nhỏ này cũng tính thuộc dạng đẹp đi, đầy đặn trắng toát, cái tư thế doggy cũng nghề, nhìn qua cũng thấy có chút hưng phấn. Bướm con nhỏ chưa có cà vạt, đám lông được tỉa tót cẩn thận nằm hàng lối đâu ra đó. Ở cái tư thế chúi mặt xuống gối này, lửa giận trong lòng tôi có phần được hạ xuống chút xíu bởi dù sao … ngó nó lúc này cũng không khác con nhỏ Trang là mấy. Tôi đeo đại cái bao vô, đút con cu cái roẹt vô bướm con nhỏ, mắt nhắm nghiền. Tưởng tượng nó là con nhỏ Trang cũng tạm tạm, dù sao bức xúc cũng được giải quyết phần nào. Có điều, con nhỏ này hay đi khách Mỹ đen hay sao đó mà thấy đút con cu vô giống như vô nhầm động Phong Nha vậy, chẳng bót chút xíu nào. Nhắp được vài cái, chán nản buông con nhỏ ra, la:

- Chơi cái trên nha em.

Con nhỏ lắp bắp:

- Nhưng đợi chút xíu em xức gel đã anh ơi!

Ngó cái tướng hùng hổ như tính trả thù đời của tôi, con nhỏ coi bộ quýnh quáng thiệt. Nó móc trong bóp lọ gel, thoa thoa lên rồi nằm líu ríu trở lại tư thế cũ. Tôi đút vô lần 2. Phải vậy chớ. Cái vụ này xem chừng giống hơn à nha. Con cu cho vô nghe bót hẳn, con nhỏ coi bộ cũng hơi khó chịu, khẽ oằn người. Tôi hăm hở nhấn mạnh từng chặp, có điều nếu ai ngó cái bản mặt tôi lúc này giống như đang tra tấn tù nhân chớ đâu phải làm tình. Thiếu chút nữa, mỗi cái nhắp tôi lại la lên kèm một câu: "Trang nè, Trang nè". Vậy mới hả giận chớ!

Written by @iadung

avatar

Bài gửi on Wed Dec 12, 2012 10:36 pm by Admin

CHAP 9:
Nhưng tôi kệ nó chớ. Thấy con nhỏ gật đầu làm bộ cam chịu, quỳ xuống đưa tay lên thắt lưng tôi, giọng nhỏ xíu:

- Em cởi quần anh ra nha anh.

Cái vụ này còn phải hỏi sao trời, thiệt tình lịch sự quá mức cần thiết đó nha. Con quỷ lui cui tụt cái quần ngoài xuống, mắt ngó đăm đăm vô cái quần sịp đang phồng lên, nhưng cái nhìn ráo hoảnh. Coi bộ chưa có hứng đó nha. Tôi giục con nhỏ:

- Cởi nốt đi, đợi gì nữa.

Miệng con nhỏ bặm lại, tụt nốt. Thằng nhóc thò cổ ra cười ngạo nghễ. Coi bộ cũng khoái chí vì vụ được hưởng thụ con quỷ này dữ ha. Tôi cầm vô thằng nhỏ đưa qua đưa lại chút khởi động, la con quỷ:

- Há mồm ra coi.

Cái miệng chanh chua chuyên kiếm chuyện với tôi hàng ngày đang mở ra từ từ. Mặt mũi con nhỏ hiện rõ một tia bất mãn. Có điều, như vậy tôi càng khoái. Cầm thằng nhỏ trong tay, tôi chưa cho vào vội. Đập đập vài cái lên mặt con nhỏ, ngó cái mặt nó nhăn tít lấy cảm hứng chút chơi, xong xuôi đâu đó la:

- Mút coi.

Miệng con nhỏ há to ra, ngậm lấy thằng nhỏ, xì xụp mút. Nghề quá trời nghề luôn chứ không phải giỡn. Thấy cần cổ nó đưa sâu thiệt sâu, đầu con cu muốn chạm vô cuống họng nó rát rạt. Cái lưỡi nó đưa vòng vòng qua đầu thằng nhỏ, tê rần người. Tôi há hốc miệng. Hên chưa gặp con nhỏ này hồi ở ngoài đời, nếu không nó cho tôi ghiền món này chắc tôi cũng … bán nhà đi mua đất cho nó quá.

Con quỷ coi bộ có tính toán, giở tuyệt chiêu từ đầu tính cho tôi hết đạn luôn, nhưng xui cho nó hàng ngày tôi ăn muối i ốt nhiều dữ lắm. Thấy nó xì xụp mút cả 15 phút chưa có chịu nghỉ, tôi nhẹ nhàng rút thằng nhỏ ra, xoa đầu con quỷ:

- Nghề dữ ha. Nhưng làm hoài một chỗ anh chán đó cưng. Qua giường đi.

Tôi trần truồng đi trước, con nhỏ líu ríu theo sau. Tới giường, tôi leo lên nằm ườn đó, kêu con nhỏ:

- Lột đồ thôi em. Bộ tính tới công ty làm hay sao mà bận đồ hoài vậy?

Cái đầu con nhỏ cúi xuống, tay mân mê cởi cúc áo. Hồi hộp nha. Hồi nào tới giờ tiếp xúc với con nhỏ này hoài, cũng có chút tò mò về cái body của nó. Ngực bự, mông cong veo, eo nhỏ xíu, không biết nó xài hàng thiệt hay hàng lởm đây trời. Cái nút áo bung ra, ngực con nhỏ hiện ra một khối bự chà bá. Cái tay nó lại cởi tiếp. Nịt vú vừa bỏ ra, nguyên 2 trái bự như trái bowling, phía trên 2 cái núm đỏ hồng như gái trinh. Tôi khịt mũi:

- Hàng mỹ viện phải không?

Môi con nhỏ khẽ cong lên ra chiều phản đối. Nhưng rốt cuộc cũng xuôi xị:

- Ngực em ngực thiệt đó, chỉ có xăm đầu vú cho hồng thôi.

Ra vậy. Còn có món xăm đầu vú nữa mới độc à nha. Tính hỏi nó có xăm ở bướm luôn không thì thấy con nhỏ đã hí húi cởi quần. Da con quỷ trắng bóc, 2 cái đùi không có sợi lông tơ nào hết trơn hết trọi, ác cái nữa là hình như … nó mặc quần lọt khe nữa mới ghê (quần chữ T, ai chưa hiểu search google nha, không thì hỏi mod Kình Ngư – nghiện quần chữ T có thâm niên). Thấy nó tính lột nốt cái quần lót, tôi nuốt vội ngụm nước miếng, la:

- Chậm đã. Quay lại coi.

Mắt con nhỏ ánh lên một tia kiêu hãnh trong cái hoàn cảnh chẳng có ăn nhập gì hết trơn hết trọi. Bị hiếp còn bày đặt tự hào về thân thể, thiệt tình con nhỏ này dám … bị khùng lắm. Thấy nó từ từ quay người lại, tôi cũng muốn nín thở luôn. Sao nó không đi làm người mẫu đồ lót, làm gái bao chi uổng vậy trời? Cái mông căng đét lộ ra nguyên vẹn, 2 miếng trắng phau bằng chằn chặn, khít rịt. Không có một vết sẹo nhỏ nào luôn. Kiệt tác chớ không phải giỡn à nha. Nghe cổ họng khô rang, tôi ráng lắm mới nói được với nó một câu:

- Lắc cái mông coi em!

Con nhỏ quay ngoắt lại, la:

- Em không có biết làm cái đó.

Tôi chưng hửng. Phản ứng mạnh dữ vậy là sao. Lập tức đập cái uỳnh vô giường, la:

- Nói nhẹ mày không nghe phải không con đĩ!

Thiệt tình, thứ ranh ma nhưng nhát gan này chỉ có phương pháp bạo lực là thích hợp bậc nhất. Mềm với tụi nó chút xíu là coi như bỏ. Thấy con nhỏ mặt xuôi xị, chầm chậm xoay lại, chầm chậm cúi người, cái mông cũng chầm chậm lắc. Ngó 2 miếng mông ẹo qua ẹo lại, nực quá xá nực luôn nhưng cũng ráng chịu. Đâu phải khi nào cũng coi ngon lành vậy đâu trời, strip show tầm bậy lấy đâu ra cái mông bá cháy cỡ này.

Con nhỏ coi bộ ít chơi thể thao, lắc mông có 10 phút xem chừng đã mệt. Ngoái ngoái cổ về phía tôi ý chừng hỏi dò đã được chưa, thấy tôi gật gù nó dừng cái rụp. Tôi la tiếp:

- Lột nốt cái quần lót đi, đứng đó làm gì!

Nói mạnh có công hiệu liền nha. Con nhỏ cúi xuống lột nốt cái miếng vải tí xíu trên người. Một đám lông đen thui nằm ngay phía trên, phía dưới nhẵn nhụi, trơn láng như da em bé. Con nhỏ này tỉa lông cũng ngộ quá ha, nhìn hao hao như … bộ râu cha Hitler vậy. Coi bộ cái thứ đó của con nhỏ cũng phát xít dữ lắm à nha.

Tôi chưng hửng ngó con nhỏ làm bộ che lấy bướm, lòng nghe bực dọc dữ. Thứ này còn bày đặt khép nép mới mắc ói, hên cho nó là kiểu hành động như vầy tôi … cũng thích đi. Gằn giọng la con nhỏ:

- Bỏ cái tay ra coi, sợ nó bay mất hả?

Con nhỏ ngó tôi, lần này coi bộ van nài thật sự chớ không phải giỡn:

- Anh làm nhẹ nhàng thôi nha anh Long. Em giữ kỹ lắm đó!

Té ngửa luôn. Bộ nó nghĩ tôi cục súc lắm sao mà dặn trước cẩn thận dữ vậy. Lại còn giữ kỹ mới ghê. Mà cũng đúng ha, cần câu cơm của nó làm sao không bảo quản cho tốt được. Tôi cười nham nhở, gật gù:

- Được thôi, nhưng ráng làm cho anh vui đi. Coi chừng anh buồn anh nhét lon coca vô trỏng cũng đừng trách anh ác nha cưng!

Thiệt tình tôi cũng không rõ nhà thằng quỷ có Coca hay không, nhưng con nhỏ nghe tới việc hủy phương tiện làm ăn của mình coi bộ cũng run dữ. Chân nó ríu lại, mon men tiến về phía tôi, giọng nhỏ xíu:

- Em ráng mà, nhưng anh đừng có làm vậy nha anh.

Tính tôi vốn hiền lành, đâu khi nào làm ba cái chuyện tầm bậy đó, con nhỏ này sao khi không lại khờ quá đi thôi. Thấy nó lại gần mép giường, quỳ xuống lần nữa, lí nhí:

- Anh dạng chân ra đi anh Long.

Thuần phục rồi đây. Tôi khoan khoái dang rộng chân, ngó cái bản mặt quỷ của con nhỏ đang cúi xuống. Nhìn góc này, con nhỏ cũng ổn hơn em hoa hậu Ngọc Hân tới mấy bậc chớ không phải giỡn. Mũi cao, mắt tròn, lông mi chải mascara cong veo, mặt lại còn hiện một nét buồn nữa mới đau lòng. Nhưng đau cũng phải ráng chịu thôi, bởi cái lưỡi con nhỏ đang đưa lóc chóc vô *** tôi. Rùng mình một hồi. Cái lưỡi con nhỏ bôi gì mà sướng quá trời sướng luôn vậy ta? Thấy cái thứ cảm giác ấm ấm, nhột nhột len lỏi vô giữa khe mông khiến tôi chịu không nổi, oằn mình lại. Lưỡi con nhỏ lại liếm rát rạt lên phía cặp bi, nghe da trên đó muốn xoăn lại thành một nhúm. Nghề thiệt đó nha – tôi lẩm bẩm. Con nhỏ này không hiểu có học qua khóa cave nào không mà thiệt tình skill ổn ghê gớm.

Nực quá xá nực luôn, nhất là khi cái lưỡi con nhỏ bắt đầu di chuyển. Tay nó nắm vô con cu tôi, giật nhẹ nhẹ. Cái lưỡi từ từ chuyển lên rún, rà rà lên bụng, liếm lóc chóc vô 2 đầu ngực. Tôi nổi gai ốc liền mấy chặp. Con quỷ coi bộ cũng có vẻ tự hào về kỹ năng của mình ghê gớm, thấy cái biểu hiện đó của tôi thì càng ra sức thể hiện. Liếm vòng quanh người một hồi, con nhỏ ngoảnh đít lại phía tôi, cái đầu cắm vô con cu đang cứng ngắc, liếm chậm rãi dọc cái thân gân guốc. Ngó thấy chai nước phía đầu giường, nhỏ với lấy làm một ngụm, ngậm vô miệng. Cái gì nữa đây trời? Chiêu mới của con nhỏ làm tôi hơi bất ngờ, khi cái cảm giác lạnh lạnh lan tỏa lên đầu con cu, cái lưỡi ấm ấm lại cạ vô rát rạt. Nửa nóng nửa lạnh, khó tả ghê. Tôi kìm không nổi, rên một tiếng, tay bám vô cái mông trắng bóc của con nhỏ đang đung đưa ngay trước mặt. Mềm và mịn dữ. Tôi lấy tay bóp mạnh một hồi, ngón tay banh cái khe hồng hồng của con nhỏ ra coi hàng họ. Thiệt tình đồ xài có bảo dưỡng có khác, không comple cravat gì hết trơn, chỉ thấy cái khe hồng nhỏ xíu hơi ẩm ướt. Đám lông cắt tỉa cẩn thận nằm gọn lỏn phía trên, sờ vô nghe mượt như nhung. "Lão hói kể ra cũng không tới nỗi ngu lắm, căn bản tại con nhỏ này quá nghề đi" – Tôi lẩm bẩm vậy.

Thằng nhỏ coi bộ chịu hết nổi, vùng vằng co giật. Tôi vội vàng đẩy con nhỏ sang một bên, giải cứu binh nhì Ryan Cock. Con nhỏ xem chừng có vẻ mừng vì vụ này sắp kết thúc, nhưng rụt rè la:

- Anh đeo bao vô đã anh Long.

Muốn chửi thề luôn nha. Bộ tao khùng sao đi chân đất tiếp mày. Có điều chửi không nổi bởi … tui hình như không đem cái bao cao su nào theo trong bóp hết. Xưa nay có khi nào tôi đi chơi gái bậy bạ mà phải mang bao theo làm chi cho mất nét. Lầm rầm than một tiếng, với tay ra cái đầu giường thằng quỷ tìm hú họa coi nó có để sẵn cái bao nào ở đó không. Ơn chúa, thứ hám gái như nó thì bao cao su cũng giống như thể cơm ăn hay nước uống vậy, ở đầu giường có nguyên một bọc. Tôi hăm hở rút ra một cái, con nhỏ ngó qua hoảng hốt:

- Cái đó không xài được đâu anh!

Chưng hửng luôn. Bao nào xài không được, bộ nó tính xài bao tải hả. Mặc kệ con nhỏ hoảng hốt, tôi xé bao cái roạt. "Đậu móa cái gì vầy trời!" Nguyên một đống lầy nhầy lổn nhổn, thậm chí ở đầu còn có mấy cái gai cao su chĩa ra tua tủa. Thằng quỷ này biến thái quá trời luôn. Con chim đẹp đẽ của tôi khoác cái này vô chắc giống đi dự Halloween quá. Ngán ngẩm quẳng cái bao đi chỗ khác, kiếm cái khác. Cái bao thứ 2 đầy gân, khoác nó vô chắc thằng nhỏ khóc thét vì nhìn y chang con zombie Kẻ hủy diệt luôn. Con nhỏ lại nhìn tôi bằng ánh mắt van nài. Bỏ luôn. Đeo mấy thứ này thấy cái mẹ gì, tui cần loại càng mỏng càng tốt, cảm giác nó sẽ thật hơn. Cũng hên tới cái thứ 3, nó không có hình thù kì dị như mấy cái trước, móc ra thấy cũng bình thường. Tôi cảm kích vô cùng, ngó lại cái vỏ bao thấy đề Night light – ủa gì ngộ vậy? Thấy cái màu nó kì kì, tôi cũng mặc xác, đeo đại vô. Con nhỏ ngó thấy mặt cái bao cũng cảm kích dữ lắm, thì thào:

- Loại này được nè anh.

Tôi tò mò kêu:

- Thứ này là đồ quỷ gì vậy cưng?

Con nhỏ coi bộ bất ngờ vì kiến thức nông cạn của tui với đám bít tất này, nhỏ giọng:

- Bao cao su phát quang đó anh.

Tôi cũng muốn ngã ngửa người luôn. Thằng quỷ biến thái này nó không thể giống người thường một chút được sao. Nhưng dù sao cũng mang vô rồi, tôi cũng muốn thử coi rốt cuộc nó phát quang là ra làm sao. Tôi la con nhỏ:

- Với tay tắt đèn đi cưng!

Con nhỏ nhấn cái công tắc. Trong thoáng chốc, bóng đêm đổ xuống mịt mù, bao trùm lấy cả tôi và con nhỏ. Trong cái thứ bóng đen đặc sánh và ma mị ấy, có một thứ hào quang rực rỡ lóe lên. Giống như ánh sáng cuối đường hầm, giống như ngọn hải đăng trong mịt mù cơn bão biển, thằng nhỏ của tôi tỏa sáng rực rỡ trong bộ cánh mới nhìn phát ớn. Tôi bực bội kêu:

- Mở đèn lên cưng. Nhìn con cu giống đom đóm quá, kinh thấy mẹ.

Con nhỏ lại rướn người mở đèn. Cái mông nhỏm nhỏm lên đúng tư thế quá à nha. Tôi la:

- Nằm vậy luôn đi.

Con nhỏ nằm xuội lơ liền, cái miệng còn cố lắp bắp:

- Nhẹ nhàng thôi nha anh.

Nhẹ cái đầu mày đó, làm cứ như gái trinh mới ngủ lần đầu vậy. Tôi đẩy mạnh mông con nhỏ lên, lách con cu vô. Bót tới bất ngờ luôn. Tôi nghi con nhỏ này mới ngủ với 5 thằng lắm, thằng nào dài nhất cỡ 10cm, còn anh Sinh tội nghiệp của công ty giờ theo phán đoán của tôi giảm xuống chỉ còn cỡ 5cm. Con nhỏ oằn người, la thiểu não:

- Nhẹ nhẹ thôi anh, của em chưa ra nước!

Chưa ra nước thì đi báo với bên cấp nước, báo tôi chi. Hăm hở thục mạnh thêm mấy nhát, thấy thằng nhỏ cọ vào trong rát rạt. Mùi vị ổn đó nha. Cái mông con nhỏ dang ra hết cỡ cho đỡ rát, cái miệng rên hừ hừ từng chặp. Tôi nghe khoan khoái lạ thường. Thứ cảm giác giải quyết một lượt cả sinh lý lẫn tâm lý như vầy tạo ra hưng phấn dễ sợ à nha. Nhắp thêm vài lượt, lại thấy mông con nhỏ nhấp nhổm liên hồi, cái *** phập phồng nhìn thấy ghét. Tôi đưa tay rờ vô một cái, đã nghe con nhỏ hét:

- Không có làm chỗ đó nha anh!

Ngộ nha. Tôi mới sờ nó đã la vậy, khác gì nhắc nhở tui? Cười nham nhở một cái, rút thằng nhỏ ra khỏi bướm, tay giữ chặt mông con nhỏ cho nó khỏi cựa quậy, đặt đầu thằng nhỏ lên trên *** Con nhỏ khóc luôn, giọng nghẹn đi:

- Em lạy anh, cái này em không chịu nổi đâu!

Năn nỉ trong trường hợp này có tác dụng ngang với thuốc kích dục, con nhỏ này coi bộ từng trải là không biết chút xíu gì hết về điều này là sao? Tôi thủng thẳng kêu:

- Không muốn đau thì banh rộng nó ra đi!

Con nhỏ nức nở, coi bộ biết năn nỉ tôi cũng vô ích, tay run run đưa vô mông, banh rộng ra. Thiệt tình không nghĩ con nhỏ vẫn còn trinh lỗ này đâu nha. Tôi la:

- Bộ trước chưa có ai chơi cưng qua chỗ này hả?

Con nhỏ nghẹn ngào:

- Anh Sinh chim có chút xíu cho vô em còn chịu không nổi, anh như vầy chắc em chết quá.

Tôi an ủi con nhỏ:

- Yên tâm đi em, anh đi nghĩa trang hoài, chưa thấy cái bia nào ghi: "chết vì bị thông đít" hết.

Con nhỏ nấc lên một tiếng tuyệt vọng, mông chìa ra cam chịu. Tôi hì hục nhét vô. Khó dữ chớ không đùa. Cái *** con quỷ nhỏ xíu, thằng em của tôi hình cây nấm ngay đầu, nhét vô mà nghe con cu cũng thốn dữ. Kiểu này hại con cu quá à nha. Thở dài, thiệt tình thông cảm với mấy cu mod, ngày nào cũng hì hui đi thông đít như vầy chắc con cu bị mòn dữ lắm, có khi cao nhất chỉ còn dài cỡ anh Sinh. Hồi nào tới giờ làm kiểu này với mấy ẻm có nghề sao mà dễ thấy ớn, còn con nhỏ này thì sao nghe chừng khó hơn cả phá trinh. Ráng đút chậm rãi vô, nghe con nhỏ la chói lói từng chặp. Đút vô được nửa cây, con nhỏ coi bộ chịu không thấu, mồ hôi rịn ra đầy lưng, giọng thê thảm:

- Em xin anh đó anh Long. Em lạy anh luôn đó. Vậy thôi anh, em chịu hết nổi rồi.

Tính tôi trước giờ cũng không có khi nào ép người quá đáng hết trơn. Thở dài chấp nhận, nhấp nhẹ nhẹ từng hồi bằng nửa cây cơ. Con nhỏ tay bám chặt vô giường, cào muốn nát luôn cái gối. Nhưng thiệt tình thứ gì giá đắt cũng có chất lượng thật đó nha. Hì hục mệt xỉu mới đưa vô được, ai dè cảm giác cũng không tệ chút nào. Cái *** con nhỏ chật căng, thằng nhỏ cọ một hồi nghe tê dại, cặp bi cũng sưng lên như muốn nứt. Tôi nhắm mắt, ráng kéo dài thêm cảm giác đó chút nữa, cuối cùng chịu không có thấu, quen chim đâm một cái sâu thiệt sâu vô trỏng. Chỉ nghe con nhỏ quỷ hét lên thê lương như bị chọc tiết, mồ hôi túa ra. Tôi cũng túa, nhưng túa nguyên một đám đàn em vô cái bao cao su biến thái của thằng mặt mụn. Con cu nức nở trong cái lỗ khít rịt, bắn ra từng chặp một, mặc con nhỏ kêu inh ỏi:

- Anh giết em đi anh Longgggg!

Written by @iadung

avatar

Bài gửi on Wed Dec 12, 2012 10:37 pm by Admin

CHAP 14:
Bỗng tôi nghe cái tay mình bị giữ chặt lại bởi một bàn tay khác, nhỏ xíu và mềm mại. "Đi chết đi Long" – tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu trước khi tính tự sát vì nhục nhã. Hình tượng người đàn ông mẫu mực, đẹp đẽ, hào hoa, chân thành, biết quan tâm tới người khác chuẩn bị vỡ vụn ra như bong bóng chỉ bởi một hành động bóp vú vô thức trong mơ. Nước mắt oan ức chuẩn bị chảy ra, tai giương lên chuẩn bị nghe một tràng khóc nức nở và những lời trách móc từ con nhỏ, đôi mắt nhắm nghiền chuẩn bị phương án B: anh mơ ngủ đâu biết gì đâu.

Nhưng chẳng có một lời trách móc nào hết trơn hết trọi. Bộ con nhỏ bí từ tới mức suy nghĩ tới vài phút chưa ra nổi hay sao? Thấy cả 2 bàn tay của nhỏ giữ lấy tay tôi, đặt im trên bầu ngực. Tim tôi đập thình thịch. Thiệt tình đám tù tử hình bị dẫn ra pháp trường cũng chỉ hồi hộp cỡ tôi lúc này là hết cỡ. Hay … con nhỏ tính la làng, kêu công an tới bắt tôi hả trời. Vật chứng còn nằm lù lù ngay trên ngực khổ chủ, tôi có cãi bằng mắt! "Ông trời quả thật có mắt à nha" – Tôi hối hận vô cùng. Trong đầu tôi, những việc xấu xa đã từng làm cứ lần lượt trôi qua như một cuốn phim dài tập. Hối hận, cắn rứt tới cực điểm. Thôi, trả giá cho những lỗi lầm mình từng làm coi như cũng đáng mà. Tôi nhắm nghiền mắt đầy cam chịu.

Nhưng bàn tay con nhỏ cứ cầm lấy tay của tôi hoài. Qua một lần áo mỏng, tôi nghe rõ tiếng từng nhịp tim nhỏ đập liên hồi. Con nhỏ làm gì mà xúc động dữ dội vậy ta? Tôi tò mò nhưng không dám mở mắt ra nhìn. Thấy nhỏ để bàn tay tôi trên ngực một hồi lâu lắc, rồi nhẹ nhàng đặt xuống nệm. Tôi thở phào như mới nhận tờ giấy đặc xá cho tội dâm ô, nhưng ngay sau đó đã … nín thở cái rầm. Kinh nghiệm của một thằng đàn ông chinh chiến nhiều năm trên giường cho tôi biết rằng, cái tiếng sột soạt khe khẽ tôi đang nghe chính là tiếng áo quần chạm vào da thịt. Gì nữa đây hả ông trời ơi? Con đang bịnh đó nha, đừng giỡn ác vầy!

Ông trời ổng không thèm trả lời. Nhưng con nhỏ trả lời thay ổng. Nghe tiếng nhỏ nhẹ nhàng và bình thản tới kì lạ:

- Anh dậy đi Long. Em biết anh thức rồi mà.

Mở mắt hay là không đây? Tôi hận mình quá xá, bởi trong người không có đồng xu nào để tung hết trơn hết trọi. Mà nếu có đi chăng nữa, tui … cũng phải mở mắt ra mới coi được sấp ngửa nó thế nào chớ. Thôi thì số phận an bài, những người đẹp trai luôn có ưu ái – tôi tự an ủi mình một câu như vậy, từ từ mở mắt. Gần như ngay lập tức, cái miệng của tôi cũng mở ra, coi bộ lẹ hơn tốc độ mở mắt.

Con nhỏ đang nửa ngồi nửa quỳ trên giường, cả người trần truồng không có một mảnh vải. Bầu ngực nhỏ vun cao, không hoành tráng như của nhỏ quỷ Trang nhưng đầy đặn và căng tràn. Người nhỏ trắng bóc, hai đùi khép chặt lại, chỉ lộ một đám lông đen nhánh ngay chính giữa. Bản năng của một thằng đàn ông không mắc chứng bất lực nhanh chóng được thức tỉnh mạnh mẽ. Nhưng ngay lập tức, thứ bản năng đó giống như bị hôn mê khi tôi bắt gặp cái nhìn của con nhỏ. Cái nhìn thẳng, không ngượng ngùng sợ sệt mà cao quý, thanh thản giống như một trinh nữ hiến cuộc sống cho đức tin của đời mình. Tôi trân trân nhìn nhỏ, không thốt lên nổi một tiếng nào. Nhỏ im lặng, cầm lấy cánh tay tôi. Tôi ngó cánh tay mình từ từ đưa lên cao, đặt vô bộ ngực trần mềm mại và nóng hổi của con nhỏ giống như nhìn một con tàu đắm ngoài khơi xa tít tắp, chớ không cảm nhận được nó chính là một phần xương thịt của mình. Nhỏ mỉm cười, nhưng ở phía khóe mắt, một giọt nước mắt lại rơi. Giọt lệ trong veo và tinh khiết ấy giống như cả một thác nước lạnh ngắt dội vô tâm hồn của tôi. Tôi ngồi bật dậy, giựt tay ra khỏi tay nhỏ, la:

- Em làm gì vậy Huyền?

Nhỏ coi bộ khá lúng túng trước phản ứng bất ngờ của tôi, nhưng rất nhanh, nhỏ bình tĩnh lại. Giọng nói của nhỏ tự tin và mạnh mẽ:

- Em muốn cho anh hết bữa nay.

Tôi trân trân nhìn nhỏ. "Cho anh đi" – đấy là câu tôi nói với rất nhiều các em ghệ khi ở trên giường, nhưng khi nghe con nhỏ nói điều tương tự, cảm giác của tôi khác lắm. Tôi nhẹ nhàng hỏi nhỏ:

- Vì cái gì hả em?

- Vì những gì anh làm cho em và em trai em.

Tiếng con nhỏ rõ ràng và rành mạch. Nét mặt nhỏ quả quyết và cương nghị, giống như đứng trước một quyết định lớn lao nhất của đời mình.

- Em không có cách nào trả ơn anh được hết. Em chỉ có duy nhất một cách này thôi.

Nhỏ từ từ đứng dậy. Trần truồng. Chậm rãi nhưng không hề ngượng nghịu. Thân hình nhỏ không cao ráo nhưng cân đối vô cùng. Đầu ngực nhỏ hồng hào, cái eo nhỏ xíu, một mùi hương phảng phất của da thịt đàn bà trinh trắng thoang thoảng trong không khí. Nhưng tôi đang vô cảm. Giọng của tôi cũng lạnh nhạt đi tới không ngờ.

- Thứ này gọi là trả ơn sao Huyền?

Vẻ mặt tự tin của con nhỏ thay đổi liền. Có lẽ, nó không nghĩ rằng một người đàn ông lại thờ ơ và vô cảm tới vậy khi đứng trước thân xác của đàn bà. Tới tôi còn không dám tin mình có cái khả năng đó, nói chi là nó? Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn tôi, con nhỏ dường như đã chạm vào một nơi mềm yếu nhất. Điều mà ít người đàn bà nào làm được khi đi qua cuộc đời nham nhở của tôi.

Nhỏ bắt đầu khóc:

- Anh … anh không muốn em thật sao Long?

Tôi thở dài. Đồng ý là thằng đàn ông nào cũng phát điên lên vì thèm khát trước một cơ thể trinh trắng không có gì che đậy, nhưng đó chỉ là thứ bản năng giống đực. Còn có nhiều thứ khác để làm nên sự khác biệt giữa thằng đàn ông và con thú đực sở hữu chim. Dục vọng không xấu, nhưng không kiềm chế được dục vọng trước bất kỳ một thứ đàn bà nào, đó là thứ đàn ông bỏ đi. Cuộc đời tôi biết mùi khá nhiều đàn bà, nhưng con nhỏ không phải thứ dành cho tôi. Tôi biết vậy. Tôi chơi bời, tôi phóng túng, nhưng có những thứ quy tắc tôi không bao giờ phá vỡ: sự đổi chác trong tình cảm. Dù với bất kì lý do gì, tôi không chấp nhận một tình yêu không tới từ chính trái tim. Tiền bạc, vật chất, sự ban ơn … tất cả những cái đó đều không thể đem ra quy đổi với tình cảm giống như một món hàng.

Tôi nói rành rọt từng chữ một:

- Anh không muốn cơ thể của em. Điều anh muốn chỉ là em được bình yên.

Đôi mắt nhỏ ráo hoảnh, nhìn tôi chăm chú. Cái miệng xinh xắn của nhỏ mở ra, quả quyết:

- Em không tin anh không muốn!

Nói dứt lời, con nhỏ nhào vô trong lòng tôi. Thân thể nhỏ nóng bừng, trần trụi. Cặp môi phảng phất một thứ mùi vị vừa ngọt ngào, vừa cay đắng áp chặt lên môi tôi. Nụ hôn đầu đời của con nhỏ…

Cuộc sống luôn có những thứ không thể vượt qua mà người ta gọi là giới hạn. Khi bạn chạm tới mốc cuối cùng của thứ gọi là giới hạn đó, người ta sẽ gọi là cực hạn. Còn nếu chạm qua cả cực hạn nữa thì chắc phải kêu là … hết hạn. Tui không biết tui đang chạm vô cái hạn gì nữa, nhưng cổ họng tôi khô như thể bị hạn hán vậy. Khát cháy. Môi con nhỏ vẫn dính lên môi tôi, nóng bỏng. Thân hình mềm mại và trần trụi của nhỏ gần như nằm trọn trên người tôi. Kiềm chế, phải kiềm chế nha! Tôi tự nhủ câu đó tới hàng ngàn lần nhưng thằng nhỏ coi bộ như bị điếc vậy. Nó hung hãn phồng lớn thiệt lớn, mặc cho cái quần cộc chật căng bó chặt lấy như một khúc giò.

Con nhỏ đang ngồi lên trên nó mới ác. Thiệt tình không có thứ cảm giác nào dễ đánh gục đàn ông hơn thứ cảm giác này. Cái phần thân thể ma mị của nhỏ mềm oặt, ấm sực bạo dạn đè mạnh lên thằng nhỏ, khiến không những nó mà cả tôi cũng nín thở luôn. Con nhỏ thấy biểu hiện của tôi như vậy, coi bộ có vẻ mừng rỡ. Nhưng nét mừng rỡ của nó giống như một người sắp trả xong món nợ, không phải của người đàn bà hạnh phúc vì được người tình của mình khao khát…

Tôi chậm chạp ôm lấy nhỏ. Nhỏ rướn cao người, bộ ngực đầy đặn và mềm mại ghì sát vô mặt tôi. Da thịt trơn nhẵn và mùi hương thoang thoảng từ bầu ngực nhỏ khiến tôi như chết đuối trong biển dục vọng vơi đầy. Chỉ còn một cái phao duy nhất tôi đang ráng bám vô: lương tâm và trách nhiệm. Tôi không phải Đảng viên, cũng không phải chiến sỹ trong lực lượng quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng để mà có những quy tắc hành xử, nhưng lời tuyên thệ, nhưng tôi hiểu rằng nếu mình nhắm mắt buông xuôi, cái trách nhiệm lớn lao với con nhỏ này sẽ còn đi theo tôi mãi. Và thêm một điều nữa, con nhỏ quá tốt, quá hoàn hảo với tư cách một người đàn bà – nhưng nó không phải thứ phụ nữ tôi yêu!

Tôi nhắm mắt lại. Khẽ đẩy nhỏ ra. Nhẹ giọng:

- Đủ rồi Huyền. Em đừng làm vậy nữa đi.

Nhỏ lại bắt đầu khóc. Khóc dữ dội trên vai tôi. Tôi lặng im ngồi, không biết nói sao với nhỏ.

- Tại sao anh lại không chấp nhận? Anh ghét bỏ em vậy sao anh?

Tôi vỗ về lên đôi vai nhỏ xíu đang rung rung:

- Anh thương em, bởi vậy anh mới ráng kìm để chuyện này không có xảy ra.

Tôi đỡ gương mặt nhỏ, nhìn thẳng vô cặp mắt ướt rượt, nói từng tiếng một:

- Anh thương em, muốn che chở em, nhưng mà anh không có yêu em. Anh không phải người tốt đẹp gì, nhưng anh biết đâu là thứ mình được phép làm, thứ nào không. Lấy đi đời con gái của em là thứ anh không được phép làm, Huyền ạ.

Đôi mắt nhỏ bỗng lạnh lùng tới khó hiểu:

- Vậy nếu em không còn là con gái, anh có chịu không?

Tôi ngẩn người. Có cho kẹo tôi cũng không dám nghĩ con nhỏ này không còn con gái. Đang còn lúng túng trước câu hỏi quá khó khăn của nhỏ, giọng nhỏ đã đều đều vang lên:

- Em không còn là con gái đâu anh. Thứ đó em bán đi rồi.

Tiếng sét ngoài trời cũng chỉ làm tôi giật mình, còn thứ âm thanh nhỏ xíu này khiến cả tâm hồn tôi như bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ. Bán trinh? Con nhỏ này bán đi trinh tiết của mình đổi lấy tiền sao? Nhỏ nhìn gương mặt thẫn thờ của tôi, nhoẻn một nụ cười đau đớn:

- Nhưng mà em không có hối hận. Ít ra, em cứu được má, ít ra hai chị em em cũng không phải trở thành trẻ mồ côi.

Tôi lặng người không nói thêm được tiếng nào. Thứ cảm giác đau nhói và mất mát giống như chiếc kim nhỏ luồn lách vào sâu tận trong từng thớ thịt. Nhỏ lại nói tiếp, ánh mắt xa xăm:

- Em còn phải biết ơn người đó nữa. Ổng mà không đồng ý, em cũng không có cách nào kiếm ra tiền cho má em chữa bịnh. Má em lúc đó đau dữ lắm, nếu em có thể chết thay cho bả em cũng chịu, không nói tới mấy thứ này, anh ạ.

Tôi nhìn con nhỏ – từng – bán – trinh – lấy tiền trần truồng trước mặt mình. Mọi thứ dục vọng dường như tan biến sạch. Thay vào đó là một chút khoảng cách xa xôi từ tôi tới con nhỏ, một chút căm phẫn, một chút thương xót – tất cả những thứ đó cứ trộn lẫn vào nhau thành thứ cảm giác khó tả nhất trên đời. Tôi ôm con nhỏ. Cái ôm che chở và bảo vệ, không phải một cái ôm thèm muốn. Giọng tôi khê đặc:

- Em làm không có sai lần đó. Nhưng lần này em sai rồi Huyền ạ.

Nhỏ gục đầu vô ngực tôi, không khóc nữa nhưng im re, chẳng nói thêm một tiếng nào. Tôi lại thở dài:

- Thân xác của em không phải là một món hàng để trao đổi. Anh cũng không phải là thứ đàn ông đó. Anh ghét sự trao đổi trong tình cảm lắm

Trong đầu tôi lúc đó, bất giác lại hiện về hình bóng con nhỏ Linh khi nào. Đau đớn, chua xót, cay đắng… Tôi bỗng giật mình sợ hãi trước viễn cảnh những thứ con nhỏ có thể hy sinh vì gia đình, vì người thân của mình bằng mọi giá. Liệu có khi nào những bất công ở đời lại đẩy con nhỏ lương thiện xuống dưới bùn đen hay không nữa? Tôi nghe mắt mình cay xè. Cái thứ gọi là công bằng – vốn không bao giờ có ở trên đời. Cái gì mà người tốt sẽ được hạnh phúc, cái gì mà người xấu sẽ bị trừng phạt? Toàn những lời bịa đặt hết cả thôi!

Tôi nắm vai con nhỏ, đôi tay run bắn. Mắt ngó nó trừng trừng, đanh giọng:

- Em muốn trả ơn anh phải không?

Nhỏ sợ. Đôi mắt hoảng hốt ngó tôi, cái miệng nhỏ mím lại, mãi mới khẽ gật đầu. Tôi gằn giọng:

- Vậy em phải hứa với anh, không bao giờ được đem thân thể của mình ra đánh đổi lấy bất cứ cái gì khác, nghe chưa?

Con nhỏ bị bộ mặt dữ tợn của tôi làm cho khiếp sợ. Coi bộ nó không hiểu điều gì đang xảy ra ở trong lòng tôi hết. Nhưng nó vẫn ráng gật đầu, giọng nhỏ xíu:

- Em… em hứa mà.

Tôi như thấy trút nước một viên đá lớn thật lớn đang đè nặng lên đầu óc của mình. Tôi thả đôi vai nhỏ ra, khẽ mỉm cười cho nhỏ bớt sợ. Tôi vơ đống đồ của nhỏ đưa ra trước mặt, dịu dàng kêu:

- Bận đồ vô đi em, coi chừng lạnh đó.

Nhỏ líu ríu xỏ chân vô quần. Cái điệu bộ của nhỏ giờ lại trở thành bẽn lẽn, ngượng nghịu thấy thương luôn. Tôi mỉm cười, đi vô trong nhà tắm cho nhỏ khỏi ngượng ngùng. Nhân tiện thủ dâm một cái luôn. Đậu móa nãy giờ làm người tốt bảnh quá trời bảnh, xong chuyện mới thấy làm người tốt không phải chuyện gì đơn giản hết à nha.

Lảo đảo đi từ nhà tắm ra, mắt đã thấy nhỏ ngồi hí hoáy ủi đồ. Bộ đồ công sở nhăn nheo sũng nước hôm qua của tôi giờ nằm phẳng phiu dưới đôi tay nhỏ. Tôi mở rộng cánh cửa. Ngoài trời mưa đã tạnh. Không khí buổi sáng sớm mát lạnh ùa vô trong phổi. Tiếng rao bánh mì, bánh bao đã vang đâu đó quanh con hẻm nhỏ. Trong khoảnh khắc, tôi như hiểu được cái hạnh phúc đơn sơ của một sáng bình yên sau cơn mưa bão…

Nhỏ ngó tôi, nhoẻn miệng cười:

- Anh thay đồ đi rồi chuẩn bị đi làm nè.

Thiệt tình sao thấy con nhỏ giống người vợ, còn tui đóng vai chồng quá xá. Một cái câu nói rất đỗi bình thường nhưng sao tôi nghe trong lòng ngọt ngào kì lạ. Có một thứ gì đó dịu dàng cứ len lỏi vào từng góc tâm hồn khuyết tật của tôi, khiến tôi thấy buổi sáng nơi con hẻm chật chội cứ phảng phất mùi hương của hoa cỏ dại và nhẩn nha trên đầu lưỡi thứ hương vị của mật ong. Nhỏ ngó bộ dạng thẫn thờ của tôi, làm bộ ngượng ngùng, cúi đầu lí nhí:

- Chuyện bữa hôm qua anh không có đem nói cho ai hết đó, nghe chưa?

Tôi gục gặc đầu, ý chừng yên tâm không khi nào anh nói hết. Anh chỉ viết rồi post lên diễn đàn thôi. Nhỏ chúm chím cười, đi vô trong nhà thay đồ. Tôi rút điếu thuốc châm lửa hút. Cái đầu lắc mạnh vài vòng cho những suy nghĩ bậy bạ còn lại rơi hết ra ngoài.

Điện thoại reo. GD gọi. Tôi cuống quít bắt máy. Nghe cái giọng bất mãn của lão vang lên:

- Mày làm gì từ bữa tối qua mà không gọi điện cho tao?

Tính kêu mắc ngủ với beo sức mấy gọi điện cho lão, nhưng nghe giọng điệu coi bộ không vui vẻ lắm nên tôi bỏ. Giở chiêu cuối luôn:

- Anh có khi nào kêu làm mà không làm được đâu, cái đó em biết mà. Hỏi nhiều anh lại bực bội.

Mà cái vụ này đúng đó nha. Lão già cứ như con nít quỷ, không hỏi lão bực, mà hỏi nhiều lão còn bực bội hơn. Tôi biết tính lão nên cứ cũng cắn răng chịu đừng hoài. Hên cái nữa là tôi nắm được cái tẩy ưa nịnh của lão nên xem ra cũng dễ đối phó hơn. Nhưng bữa nay coi bộ không xi nhê lắm. Giọng già dịch buồn thiu:

- Vẫn còn vướng mắc đó, chưa có xong đâu. Mà cái này tự mày đi giải quyết thôi, tao không giúp nổi đâu.

Nghe xong câu nói của lão già mà tôi muốn đứng tim. Nói thiệt hay nói giỡn vậy trời? Bữa hôm qua nói chắc như cua gạch, cái gì mà tao kiếm mấy đứa buôn nước bọt tới là xong chuyện, cái gì mà đi đứng nghênh ngang vô trụ sở công an như phó thủ tướng, giờ lại kêu còn vướng mắc là sao? Tính hét vô máy "anh dạo này mất nét dữ lắm nha anh Ngọc", nhưng nghĩ tới gương mặt thất thần của con nhỏ khi nghe cái tin này, tôi bỗng thấy sống lưng mình ớn lạnh. Trong giây lát, vừa nghĩ tới con nhỏ, tôi quả quyết hẳn:

- Còn chuyện gì anh? Anh nói đi, cỡ nào em cũng ráng giải quyết được hết.

Giọng lão già dịch lại trầm ngâm:

- Mày nói vậy thì được rồi. Có điều phải đi lẹ luôn đi, khi đi phải cẩn thận, hiểu không? Có đi xe máy thì đội mũ bảo hiểm vô, nghe chưa?

Không lẽ … còn khúc mắc mấy vụ ân oán sao? Tôi thở dài. Đánh lộn tôi không ngán, nhưng việc lão già cũng không nhúng tay vào nổi không lẽ lại là chuyện này sao. Chấp nhận luôn. Dù sao thì ổng cũng giúp mình quá nhiều rồi, chắc đây là người quen của ổng nên không tiện ra mặt. Tôi trầm giọng:

- Em biết rồi anh. Chuyện của em, em tự giải quyết.

Trong máy, giọng lão già lại vang lên tỉnh queo:

- Mày làm gì nói chuyện trầm thấy ớn vậy? Bộ tính tạo nét phải không? Tao kêu mày qua đón thằng quỷ đó về chớ bộ để tao đi đón nó hả?

Té cái rầm à nha. Có cái chuyện nhỏ xíu đó mà cũng ráng chọc tôi một chặp mới dễ quê. Tính gào vô máy "sáng ra anh giỡn mặt tui hả" thì lão già đã cười hi hí, cúp máy cái rụp, quẳng lại một câu:

- Lát đi liền đi, nhớ đội mũ bảo hiểm không công an bắt nha thằng nhóc ác.

Đang còn nghe quê một cục, tính gọi điện ăn thua đủ với lão đã thấy con nhỏ đứng ngay sau tôi, ánh mắt ngập tràn vẻ lo lắng. Coi bộ nhỏ cũng nghe sơ sơ cuộc điện thoại của tôi với lão già. Có cho tiền con nhỏ cũng nghĩ không ra lão già mặt mũi du côn bặm trợn lại có tính giỡn dai như quỷ, nhỏ ngó khuôn mặt lo lắng bực dọc của tôi sau cuộc nói chuyện lại hiểu lầm … y chang tôi hồi nãy. Vừa tính chơi con nhỏ một vố như chiêu của lão già, nhưng nhìn gương mặt nhỏ tôi bỏ ý định cái rụp. Tôi đâu phải thứ người vừa già vừa ác lại khoái chọc người như lão chớ! Quay ra phía nhỏ, mỉm cười:

- Làm gì mặt mũi lo lắng thấy ghê vậy? Lão già í lộn anh Ngọc vừa kêu lát mình qua đón thằng nhỏ đó em.

Khóc nữa. Nhưng đây là nước mắt hạnh phúc à nha. Nhỏ sung sướng tới phát khóc, nhảy vô lòng tôi ôm chặt cứng. Tôi cũng dịu dàng vuốt tóc nhỏ:

- Có chuyện cũng khóc, xong chuyện cũng khóc, coi bộ em giống nhà máy nước quá ha?

Nhỏ đấm vô ngực tôi, nhưng hổng đau tí xíu nào hết trơn. Khung cảnh lãng mạn và hạnh phúc kéo dài thêm chừng 30s thì bị cúp cái rụp. Một giọng phụ nữ già nua run rẩy vang lên kế tôi và nhỏ:

- Huyền, Huyền ơi!

Nhỏ nghe thanh âm đó thì giật mình, buông vội tôi ra. Tôi cũng ngó theo. Một người phụ nữ nhìn giống con nhỏ ghê gớm, nhưng coi bộ khá lớn tuổi. Bả bận bộ quần áo cũ mèm, gương mặt đầy nếp nhăn, coi bộ tướng tá cũng khổ cực cả một đời. Chắc má con nhỏ. Tôi hơi mắc cỡ. Vừa ngồi ôm ấp con gái bả ngay trước cửa xong, giờ mở miệng chào cũng thấy quê quê. Nhưng tôi là người lịch sự, bởi vậy dẫu có quê cũng ráng mở miệng:

- Dạ con chào cô.

Bà già ngước mắt nhìn tôi, cái nhìn giống y như nhỏ Huyền ở cái nét cam chịu và nhẫn nhục. Chỉ khác một cái, trong ánh mắt của bả còn có cả lo sợ và khổ cực.

- Dạ, chào cậu.

Tôi nghe cái giọng điệu mặc cảm và tự ti của bả mà thấy ái ngại và tội nghiệp quá đỗi. Tôi là bạn của con gái bả, sao lại phải cần dùng cái giọng điệu đó với tôi? Thứ tâm lý của những người luôn bị coi là hạ cấp, là người nghèo sao nghe buồn quá vậy. Tôi thở dài, không nói gì thêm được nữa. Nhỏ lại gần ôm lấy bà già, nức nở:

- Má ơi, thằng nhỏ được cứu rồi đó má. Ảnh cứu nó đó.

Bà già cũng khóc. Ánh mắt nhìn tôi ngập tràn vẻ biết ơn. Nhưng tôi vẫn đọc được ở đó một tia nghi ngại, dù là rất nhỏ. Không trách bả được. Trên đời làm gì có bữa ăn nào miễn phí. Bả sống tới mấy chục năm trời, hẳn bả thừa hiểu được điều này. Có điều, còn có một cái bả nghĩ không ra, đó là việc trên cuộc đời này, những người vừa đẹp trai, vừa tốt bụng như tôi chưa có bị tuyệt chủng.

Written by @iadung

avatar

Bài gửi on Wed Dec 12, 2012 11:28 pm by Admin

탄탄

avatar

Bài gửi on Fri Dec 14, 2012 8:03 am by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Fri Dec 14, 2012 8:05 am by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Fri Dec 14, 2012 9:29 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Fri Dec 14, 2012 9:46 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Fri Dec 14, 2012 11:02 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Fri Dec 14, 2012 11:46 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Sat Dec 15, 2012 5:54 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Sat Dec 15, 2012 10:53 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Sun Dec 16, 2012 1:35 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Sun Dec 16, 2012 2:22 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Mon Dec 17, 2012 12:32 am by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Mon Dec 17, 2012 5:08 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Mon Dec 17, 2012 10:31 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Mon Dec 17, 2012 10:31 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Tue Dec 18, 2012 6:33 am by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Wed Dec 19, 2012 9:19 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

avatar

Bài gửi on Thu Dec 20, 2012 5:10 pm by Admin

[You must be registered and logged in to see this link.]

Bài gửi  by Sponsored content

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 2 trong tổng số 3 trang]

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết